hai duong nhan the
HỌC THUYẾT THIÊN NHÂN HỢP NHẤT. 3.1. Định nghĩa. Học thuyết thiên nhân hợp nhất nói lên giữa con người với hoàn cảnh tự nhiên và xã hội luôn luôn mâu thuẫn và thống nhất với nhau. Con người thích ghi, chế ngự, cải tạo hoàn cảnh thiên nhiên và xã hội sẽ sinh tồn và
Vào đêm muộn cách đây 2 ngày, bà N.T.T (SN 1959) cùng chồng N.T.K (SN 1960), trú tại thôn An Tân, xã Gia Tân (huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương) bất ngờ bị kẻ lạ mặt dùng hung khí chém liên tiếp vào người. Đến trưa ngày hôm qua, ông K. đã tử vong, còn người vợ đang được điều trị tích cực tại bệnh viện.
Hai cổ đông ngoại vẫn miệt mài đăng ký mua rồi không mua cổ phiếu VNM với 'lý do muôn thuở' CHDB2208: Thông báo điều chỉnh chứng quyền: CHDB2209: Thông báo điều chỉnh chứng quyền: CHDB2210: Thông báo điều chỉnh chứng quyền: CHDB2206: Thông báo điều chỉnh chứng quyền
hải đường bất đắc dĩ than thầm, hắn đang lót đường cho nàng trở thành tội nhân của phương gia, mấy ngày hôm trước thành thụy đã đứng trước mặt nàng ấp úng cả nửa ngày, cuối cùng hắn năn nỉ nàng nhanh chóng hồi phủ, bởi vì tiểu cam đã nói nếu nàng không quay về thì không chịu xuất giá, một câu này của hắn khiến hải đường bị sặc trà, nha đầu kia …
Cháy quán karaoke ở Bình Dương, 13 người chết. Lúc 12 giờ ngày 7/9, lực lượng chức năng tiếp cận một phòng hát trong quán karaoke và tìm thấy thêm 2 thi thể. Bên cạnh đó, một nạn nhân khác đã tử vong tại bệnh viện. Như vậy, tính đến thời điểm này, vụ cháy có 15
Partnersuche Ab 50 Kostenlos Ohne Anmeldung. Bận rộn vài ngày, Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình đã chuẩn bị xong mọi thứ, Hải Đường nhìn mười thùng hành lý thật to đặt trên hành lang mà giật mình, “Sao mang theo nhiều vậy?”. Tiểu Tình lên tiếng, “Bao nhiêu đây thì tính cái gì? Hồi môn của tiểu thư lúc đến Phương gia còn nhiều hơn, một phần đã phân chia cho bọn người xấu, biết vậy lúc trước sẽ không hào phóng như vậy”. Hải Đường tò mò mở một thùng ra xem, bên trong quần áo chiếm ba bốn phần, còn lại đều là tơ lụa, ở một góc thùng còn có không ít trân châu ngọc thạch. Hải Đường phủi tay, của cải không tồi a! Vài hạ nhân từ bên ngoài đến, bảo là giúp nàng chuyển hành lý đến phủ trạch mới. Tiểu Tình vội vàng khóa nắp thùng lại, Trầm nhũ mẫu cùng vài người khác đã đến phủ mới để sắp xếp. Hải Đường nhìn nha đầu Tiểu Tình đang đứng chỉ huy một bên, có nha hoàn giỏi giang như nàng ta thật tốt, Hải Đường ngáp một cái rồi quay vào phòng. Buổi chiều, Tiểu Tình mang theo hai túi vải nặng giúp Hải Đường đi ra đại môn, bên ngoài đã có sẵn một chiếc xe ngựa, sau khi ngồi vào chỗ của mình, Hải Đường vén rèm xe nhìn lại phủ cũ một lần nữa, “Nơi ta đã sống lại, tạm biệt!” Xe ngựa chạy một lúc lâu rồi ngừng lại, hiện tại nàng đang đứng trước cổng một tòa nhà lớn, hai bên cánh cửa đồ sộ có viết hai chữ “Phương phủ”. Hai bên cổng là một đôi sư tử đá, đúng là nhà cao cửa rộng nha, hắc hắc! Người gác cổng đưa nàng đến nơi ở của mình. Hải Đường vừa đi vừa đánh giá xung quanh. Trong phủ chia thành nhiều biệt viện riêng lẻ, đình đài lầu các san sát nhau, đại đa số biệt viện đều bố trí cạnh hồ nước, cảnh sắc không tệ, so với Bắc Kinh lộng lẫy chỉ có hơn chứ không kém. Đi một lúc lâu, Tiểu Tình có chút mất hứng, nàng trước sau vẫn nắm chặc tay Hải Đường, “Tiểu thư, những biệt viện xinh đẹp kia không phải là nơi chúng ta ở sao? Như thế nào mà càng đi càng hẻo lánh?”. Hải Đường nhìn bốn phía, quả thật nơi này có hơi vắng vẻ. Nàng vỗ vỗ tay Tiểu Tình nói, “Không có việc gì. Giữ yên lặng một chút đi!” Đi một mạch đến sau núi, ở đây có một một tòa biệt viện nằm trơ trọi, bên cạnh là một con đường mòn nhỏ chạy thẳng vào rừng, nơi này phỏng chừng là biệt viện hẻo lánh nhất Phương phủ. Người gác cổng dừng bước, nói là đã đến biệt viện của Đại thiếu phu nhân, hắn không nhanh không chậm quay đầu bỏ đi, lưu lại Tiểu Tình đang tức giận dậm chân. Hải Đường hưng phấn lôi kéo Tiểu Tình bước qua cánh cửa được kết bằng dây leo, bên trong là một mảnh sân nhỏ hình vuông, hướng bắc là gian nhà chính, có tất cả ba dãy, mỗi dãy lại nối với nhau bằng hành lang. Dọc hai bên hành lang là hàng cột chạm khắc hoa văn. Hướng đông là một hàng cây, hình như là Hải Đường. Hướng nam có thêm một vài phòng nhỏ thông với gian nhà giữa. Trong viện còn có hai nhà kho. Tiến vào gian nhà giữa, Trầm nhũ mẫu đang thu dọn đống hành lý của Hải Đường, Tiểu Tình cũng buông hai túi vải trên tay mà xông vào chiến đấu. Giữa nhà có một bộ bàn ghế gỗ, hai bên còn có tấm bình phong, phía sau còn có một cánh cửa nhỏ thông ra tiểu viện, đây ắt hẳn là phòng khách rồi! Trái phải hai bên còn có một gian phòng nhỏ, chắc là phòng dành cho nha hoàn. Nàng mở cửa một gian phòng khác, chiếc ghế quý phi đập vào mắt nàng, bên cạnh ghế còn có chiếc bàn trà nhỏ, từ cửa sổ có thể nhìn thấy hàng cây Hải Đường bên ngoài. Một ngày nào đó những cành Hải Đường kia sẽ trổ hoa, đến lúc đó phong cảnh sẽ đẹp vô cùng a! Hải Đường ngồi trên ghế quý phi tưởng tượng cảnh sắc xinh đẹp nơi này khi mùa xuân đến. Trăng đã lên. Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi lên tấm rèm lấp lánh. Chiếc gường chạm khắc hai đóa hoa mai chiếm hơn phân nửa không gian trong phòng ngủ. Bên cạnh gường còn có một chiếc tủ lớn treo đầy y phục và một chiếc bàn trang điểm. Hải Đường vô cùng hài lòng. Nhà giàu có khác a! Một Thiếu phu nhân thất sủng cũng có thể ở nơi tốt thế này, đúng là không tồi! Góc bên trái thư phòng có kê một chiếc tràng kỷ bên dưới cửa sổ, trong phòng còn có một kệ sách chứa đầy cầm phổ, thứ này nàng căn bản không đụng tới. Ngoài ra còn có một thư án, giá bút, nghiên mực…tất cả đều được sắp xếp gọn gàng. Cửa sổ phía đông mở thẳng ra hậu viện, từ đây có thể nhìn thấy vài thân cây Hải Đường, lại còn có một cái ao nho nhỏ phỏng chừng dùng để phòng hỏa hoạn. Trong thư phòng còn một cánh cửa nhỏ mở ra tẩm phòng, Trầm nhũ mẫu mang theo một thùng hành lý tiến vào. Hải Đường nằm trên trường kỷ cười trộm, không biết để có được khu vượn phía sau biệt viện này phải tốn bao nhiêu tiền a! Khó trách nhiều người lại muốn xuyên qua, áp lực cuộc sống quả thật giảm đi rất nhiều nha! Hải Đường miên man suy nghĩ một hồi liền chìm vào giấc mộng đẹp. Trong mộng, nàng vẫn đang sống cùng cha mẹ, cả nhà nhìn ngắm hoa Hải Đường nở rộ trong sân, cuộc sống vui vẻ cứ thế trôi qua. Ăn xong cơm tối, Hải Đường lôi kéo Tiểu Tình cùng Trầm nhũ mẫu đến phòng khách, nàng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi thăm. “Tiểu Tình, ngươi cũng biết là ta không còn nhớ rõ vài chuyện, bây giờ ngươi nói lại cho ta nghe. Phụ thân của ta là ai?” “Lão gia là đương kim Lại bộ thượng thư Lâm Duy Vũ, là vị quan được Hoàng Thượng coi trọng, chỉ là…”, Tiểu Tình dừng lại nhìn Trầm nhũ mẫu, Trầm nhũ mẫu gật đầu, “Tiểu thư, lão gia và Phương lão gia đều là hồng nhân trước mặt Hoàng Thượng, chỉ là không hiểu sao quan hệ của hai nhà không tốt. Phu nhân trước khi qua đời đã mạnh mẽ yêu cầu lão gia gả người cho Phương gia. Việc này quả thật làm khổ tiểu thư, ngày thành thân của người cô gia cũng không đến động phòng, suốt một năm qua cũng không hề gặp mặt tiểu thư. Lần đó…lúc tiểu thư tỉnh dậy…chính là lần gặp mặt đầu tiên”, thanh âm của Tiểu Tình càng lúc càng nhỏ. Hải Đường cũng không nói gì, bỗng dưng nhớ đến lời nói của Tần di nương khi đó, “Tiểu Tình, còn vụ Tô Lam Nhân kia là sao?” Tiểu Tình có chút nhăn nhó, “Ngày đó tiểu thư vô tình nghe bọn hạ nhân lắm mồm nói là thiếu gia sẽ cưới thêm một tiểu thiếp, lúc ấy không ai chú ý đến người, đại khái là sau giờ Dậu người quay về phòng, sắc mặt trắng bệch, một lời cũng không nói. Sau khi ăn tối người nói phải vào phòng nghỉ ngơi, lúc Tiểu Tình đi vào thì người đã…hôn mê”. Hải Đường phất tay, “Việc này cho qua, Phương gia có những người nào?”, Tiểu Tình bắt đầu xòe tay ra đếm, “Có Phương lão thái là mẫu thân của Phương lão gia, Đại lão gia cùng Đại phu nhân chỉ có một đứa con là cô gia Sở Đình. Còn có một vị ngũ tiểu thư Văn Đình, Tần di nương chính là mẫu thân của Tam thiếu gia; Chi thứ hai có Nhị lão gia, người này không công danh, cả ngày chỉ để ý đến sản nghiệp của Phương gia, họ ngoại của Nhị phu nhân là Trầm gia, nhị thiếu gia là con trai của nàng. Ngoài ra còn có một vị Đỗ di nương sinh ra Lục tiểu thư Văn Tĩnh. Người trong Phương gia cũng không nhiều lắm, tiểu thư khuê các cũng không mấy xuất môn. Tuy nhiên, dù trong phủ có chuyện gì bọn họ cũng sẽ không làm phiền đến tiểu thư”, Tiểu Tình càng nói càng tức giận, “Đúng rồi, Tam lão gia sớm qua đời lưu lại một đôi phụ mẫu, ta cũng chưa từng thấy qua, chỉ nghe bọn hạ nhân đề cập đến một lần”. Đại khái là vậy, Hải Đường càng nghe càng đau đầu, “Được rồi, đi ngủ đi ngủ thôi”. Mấy ngày này Hải Đường luôn thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Nàng đứng lên, xoay trở thân mình vài lần mới chịu mở mắt, “Không được, đói bụng quá!”. Nàng rời gường, mặc quần áo. Tiểu Tình bê nước ấm đến cho nàng rửa mặt. Nàng nhìn gương mặt của chính mình trong gương cảm thấy có chút xa lạ. Một gương mặt trắng trẻo mịn màng, đôi chân mày thanh thoát, mắt to linh động, mũi cao cao, môi hồng tự nhiên…trong lòng nàng sinh ra một chút ảm đạm, cảm thấy thân thể khẽ run lên, “Tiểu Tình a, trong phòng lạnh quá, ngươi đặt thêm mấy hỏa lò đi”. “Được, đợi lát nữa ta sẽ mang thêm hỏa lò vào. Buổi tối trong phủ không được đốt hỏa lò, người ta nói rằng làm thế sẽ trúng độc than”. “Không sao, lúc ngủ chỉ cần mở một cánh cửa sổ ra là được. Ngày mai ngươi cùng Trầm nhũ mẫu cũng mang vào phòng mình một cái hỏa lò đi”. Tiểu Tình đứng phía sau giúp nàng chải tóc im lặng một lúc lâu, Hải Đường quay đầu lại nhìn nàng hỏi, “Làm sao vậy?” “Tiểu thư, người tâm tính thiện lương, vì sao Phương gia lại không đối xử tốt với người chứ?” “Ai biết? Mặc kệ nó”.Lúc ăn cháo Hải Đường chợt nhớ đến một chuyện, “Ta không cần thỉnh an Lão thái thái cùng phu nhân sao?”. Tiểu Tình đứng bên cạnh trả lời, “Lúc tiểu thư mới bước chân vào Phương gia mỗi ngày đều đến thỉnh an, chỉ là một ngày nọ Phương phu nhân nói tiểu thư về sau không cần đến thỉnh an nữa, cũng không biết vì sao?”. Hải Đường mỉm cười, còn không phải vì cái tên phu quân Phương Sở Đình chết bằm đó sao? Nếu như hắn không muốn thành thân với “ta” thì tại sao lại đồng ý kết hôn? Thật nhức đầu a!
If you're a more budget-conscious traveler, then you may want to consider traveling to Hai Duong between September and November, when hotel prices are generally the lowest. Peak hotel prices generally start between June and August.
Ngôn Tình Nguồn suu tam 262,717 Hoàn Thành 170000 07/05/2013 Đánh giá từ 19 lượt Bạn đang đọc truyện Hải Đường Nhàn Thê của tác giả Hải Đường Xuân Thụy Tảo trên trang đọc truyện online. Nàng xuyên không, không có “nhất nghệ tinh” cũng không có bổn sự “mây mưa thất thường”, chỉ mong có thể bình yên sống qua ngày xứng với hai chữ “nhàn thê”. Thế nhưng, vận mệnh lại dẫn dắt nàng rẽ sang một con đường khác! Vì hài tử, vì phu quân, “nhàn thê” cũng có thể trở thành “hiền thê”. Chuyện gia đình, chuyện “thân hữu thị phi”,…nếu đã không thể tránh thì chi bằng tất cả hãy bước ra đây, ta tiếp!
Diệp Tử vẫn đang nằm trên gường, cũng không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy liền cảm thấy cả người nặng nề. Tiểu cô nương vẫn ngồi phụng bồi bên cạnh nàng bất kể nàng ngủ hay thức. Mỗi lần Diệp Tử tỉnh dậy đều nhìn thấy nha đầu ngây ngốc này tựa đầu vào thành gường thiếp ngủ. Quả là một cô nương tốt. Thời điểm nàng tỉnh dậy, “cô nương tốt” liền bê một bát cháo chạy đến, sau đó ngồi bên cạnh gường đút nàng ăn đến hết mới thôi. Sắc mặt tiểu cô nương lộ ra vài phần thỏa mãn. “Tiểu thư, Tiểu Tình biết người rất thương tâm, nhưng thân thể là của bản thân mình nên xin người đừng làm chuyện hồ đồ nữa. Nếu không…Tiểu Tình sẽ không còn mặt mũi gặp lại phu nhân nữa”. Nguyên lai nàng ta gọi là Tiểu Tình. Ta thích cái tên này, nghe rất ấm áp. Diệp Tử thản nhiên mỉm cười nhìn Tiểu Tình khiến nha đầu này vui vẻ hẳn lên, “Tiểu thư, người suy nghĩ thông suốt là tốt rồi!”. Ngủ vài ngày, vết thương của nàng tốt hơn rất nhiều, chỉ là cổ họng vẫn còn đau, thanh âm cũng không xuất ra được. Tuy nhiên, nàng đã có thể rời gường đi vài bước, bất quá Tiểu Tình vẫn không chịu để nàng ló mặt ra ngoài sân, ngay cả cửa sổ cũng không thèm mở. Mỗi lần Diệp Tử phản đối thì Tiểu Tình sẽ lập tức bày ra bộ dáng hai mắt đẫm lệ cho nàng xem. Miệng không thể nói, nàng chỉ có thể thở dài chào thua. Hôm nay thật lạnh! Tiểu Tình nói rằng kể từ sau ngày Tiểu Hàn, thời tiết sẽ bắt đầu trở lạnh như thế này. Lại là ngày Tiểu Hàn, Diệp Tử cũng không miễn cưỡng nữa, nàng ngồi xuống gường quý phi tùy ý chọn một quyển sách mở ra xem. Cũng may nơi này vẫn còn có sách để đọc, Diệp Tử cũng không phải người thất học. Nơi này có thi từ, tiểu thuyết,渥m ra chủ nhân trước cũng không phải hạng tục nhân. Trên bìa sách có viết ba chữ “Diệp Hải Đường”, ngày đó nàng đã từng nghe qua cái tên này, đây dường như là tên gọi của chủ thể này. Diệp Tử hoàn toàn cảm thấy hài lòng, hoa Hải Đường vẫn là loài hoa nàng yêu thích, không ngờ từ giờ phút này nó lại là tên của nàng, không lẽ đây chính là duyên phận. “Duyên phận?”, Diệp Tử bất đắc dĩ lắc đầu, nếu mọi việc trong thiên hạ đều có thể dùng hai chữ “duyên phận” để giải thích thì làm sao lại có nhiều cặp vợ chồng bất hòa như vậy? Ngày hôm đó, Diệp Tử ngủ đến chính ngọ, Tiểu Tình vừa bồi tiếp bên gường vừa may vá. Đột nhiên bên ngoài truyền đến một thanh âm the thé, “Trầm nhũ mẫu, ngươi làm gì ngăn cản ta? Tránh ra!”. Diệp Tử giật mình, Tiểu Tình buông kim chỉ chạy nhanh ra mở cửa, cánh cửa lập tức đóng lại. “Nguyên lai là Tần di nương đến thăm, tiểu thư nhà chúng ta đang nghỉ ngơi, người có chuyện gì cần gặp tiểu thư sao?” “Đương nhiên là có chuyện, nói với ngươi thì có tác dụng gì? Tránh ra, Đại phu nhân phân phó ta đến nói chuyện với tiểu thư các ngươi”. Nữ nhân này cũng thật lớn giọng, Diệp Tử muốn ngủ cũng không ngủ được. “Tần di nương, tiểu thư đang nghỉ ngơi, một chút nữa người quay lại không được sao?” “Cái gì? Đây là ý tứ gì? Đang ngủ? Gọi tiểu thư các ngươi thức dậy, Đại phu nhân không có thời gian chờ nàng đâu!” “Đại phu nói tiểu thư cần phải tĩnh dưỡng, người làm vậy không thấy quá đáng sao?” “Nha đầu chết tiệt này, còn dám ngăn cản ta, người đâu! Vả miệng cho ta! A, ngươi…Trầm nhũ nương, ngươi còn dám chống đỡ, A Quý, A Toàn, hai người các ngươi vả mụ ta rớt răng cho ta”. Tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn, Diệp Tử sốt ruột trong lòng, chỉ là cổ họng không thể phát ra bất cứ thanh âm gì. Thoáng nhình bên gường có mấy tách trà, nàng liền đem toàn bộ ném xuống đất. Bên ngoài yên lặng một chút, sau đó Tiểu Tình cùng một nữ nhân trung niên phúc hậu bước nhanh vào, ánh mắt hai người đều sốt ruột nhìn nàng, Tiểu Tình lo lắng đến suýt rớt nước mắt. Nữ nhân trung niên quýnh quáng khua khoắn hai tay loạn xạ, “Tiểu thư, người không sao chứ?”. Tiểu Tình tiến tới đỡ Diệp Tử ngồi dậy, sau đó lại khẩn trương kiểm tra tay chân mắt mũi của chủ tử. Diệp Tử rút tay về, vỗ vỗ đầu Tiểu Tình rồi mỉm cười lắc đầu. Diệp Tử ngẩng đầu nhìn một đám người vừa bước vào phòng. Dẫn đầu là một nữ nhân quần là áo lụa, nàng ta mặc áo váy màu xanh lục, chiếc áo khoác ngoài không tay màu vàng, mi như liễu, mắt phượng môi nhỏ mềm mọng, cằm đầy đặn. Mỹ nhân a! Chỉ là ánh mắt mỹ nhân không tốt chút nào. Nữ nhân này khi tiến vào phòng vẫn còn mang theo vẻ mặt tức giận, chỉ là thời điểm nhìn thấy nàng liền thay đổi thành bộ dạng tươi cười hèn mọn, “Đại thiếu phu nhân, ngươi đã tỉnh rồi sao? Nếu ngươi không tỉnh thì đến cửa phòng ta cũng không bước qua được”. Diệp Tử thản nhiên mỉm cười, gật đầu một cái ý bảo Tiểu Tình đỡ nàng đứng lên hành lễ. “Không cần đứng lên, ngươi đường đường là thiên kim của Diệp đại thượng thư nha, ngươi mà có chuyện gì thì tiểu thiếp như ta thật không gánh nổi a!” Diệp Tử nghe xong liền cười lạnh trong lòng, sau đó ra dấu cho Tiểu Tình mời nàng ta an tọa. Nữ nhân kia nhướn mi khinh miệt rồi không khách khí trực tiếp ngồi xuống cạnh bàn, lập tức có một tiểu nha đầu tiến lên châm trà. Nàng ta vừa thổi trà vừa híp mắt nhìn Diệp Tử, “Đại phu nhân có lời muốn nhờ ta báo với ngươi, Tô Lam Nhân là Hoàng Thượng ban cho thiếu gia nhà chúng ta làm thiếp, dù ngươi cảm thấy không thoải mái thì sao, ai bảo tỷ tỷ người ta là ái phi của Hoàng Thượng? Đây còn không phải là Diệp gia các ngươi ban tặng?”, nàng ta nói xong còn nhìn chăm chăm Diệp Tử nửa ngày, thấy trên mặt Diệp Tử không có bất kì phản ứng gì thì nàng ta hung tợn trừng mắt nhìn sang Tiểu Tình đang đứng bên cạnh, “Đây cũng gọi là trà sao! Bọt trà cũng chưa vớt ra, mang trà đổi lại cho ta!” Tiểu Tình tức giận đến mặt đỏ phừng phừng, nàng mang ấm trà ra ngoài phòng đổi lại. “Ta nói Đại thiếu phu nhân, ngươi nháo nhào như vậy thật không đúng a, nếu là nhà người khác thì ngươi đã phạm vào “thất xuất chi điều” sẽ bị đuổi ra khỏi Phương gia, đến lúc đó thì mặt mũi Diệp gia các ngươi sẽ để đâu? Cũng may là lão gia chúng ta tâm tính thiện lương, hơn nữa việc này dù sao cũng chẳng tốt đẹp gì, ngươi đó, tốt nhất nên an phận một chút đi!”, Diệp Tử cười ảm đạm, lời nói từ tai trái đổ sang tai phải ra ngoài. “Ta cũng là nữ nhân nên có thể hiểu được tư vị “có mới nới cũ”. Nhưng đây là số mệnh a, ai bảo ngươi không làm thiếu gia vừa mắt?”, Tiểu Tình bê trà đến đặt lên bàn, Tần di nương lại nhấp một ngụm. Tách trà bị ném thẳng lên bàn, nước trà văng tung tóe, người trong phòng giật mình sợ run rẩy, “Ta nói Đại thiếu phu nhân, bọn hạ nhân ở chỗ ngươi hầu hạ chủ tử như vậy sao, thứ này cũng dám gọi là trà?! Đều là thứ cho bọn hạ nhân uống đó, còn dám mang lên mời chủ tử sao!” Diệp Tử liếc nhìn Tiểu Tình một cái, rồi lại lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần di nương, trong ánh mắt lộ ra uy hiếp. Không khí trong phòng cực kỳ yên lặng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nước trà nhỏ tách tách xuống đất. Tần di nương bị Diệp Tử làm cho chột dạ, nàng ta hít vào một hơi, trên gương mặt lập tức xuất hiện nụ cười quyến rũ, “Đại thiếu phu nhân, hôm nay ta đến đây cũng chỉ để nói vài lời như vậy thôi, trong phủ có thêm người mới, ngươi đừng náo loạn phá hỏng không khí vui mừng a! Tháng sau Hoàng Thượng sẽ ban cho chúng ta một phủ trạch mới nằm ở thành tây. Đại phu nhân đang phân phó hạ nhân chuẩn bị dọn nhà nên rất bận rộn, ta phỏng chừng lễ tân niên sẽ được tổ chức tại phủ trạch mới, ngươi cũng nên chuẩn bị đi, phủ trạch này có lẽ sẽ bị rao bán. Còn nữa, hạ nhân trong nhà sợ không đủ dùng, hôm nay ta đến là để phân phó nha hoàn cho ngươi, có ý kiến gì không?”, Diệp Tử nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta thấy nha đầu kia cùng Trầm nhũ mẫu đều có khả năng, vậy đi, ngươi chỉ cần hai người này cũng đủ dùng rồi!” Tiểu Tình tức giận xổ một câu, “Tần di nương, ngươi không phải khi dễ người quá đáng sao? Hai người làm sao đủ?” “Sao lại không, quyết định vậy đi. Được rồi, ta cũng không thể ngồi mãi ở đây, còn phải đi chuẩn bị cho các phòng khác nữa. Các ngươi cũng mau chuẩn bị đi, chỉ còn mấy ngày nữa là phải dọn nhà rồi!”, Nàng ta nói xong, không đợi Diệp Tử trả lời đã mang theo đám hạ nhân rời khỏi phòng. Tiểu Tình thở phì phì đem hai cánh cửa đóng sầm lại, “Tiểu Thư, tại sao người lại không nói gì vậy? Rõ ràng là khi dễ chúng ta, không được, ta phải đi gặp lão gia!” Diệp Tử quýnh lên, một thanh âm thốt ra, “Tiểu Tình, quên đi”. Lời vừa nói ra khiến chính mình cũng thất thần. Thanh âm! Tuy rằng vẫn còn khàn khàn nhưng không còn tắc nghẹn nữa, Diệp Tử thở dài nhẹ nhõm. “Tiểu thư, người đã có thể nói chuyện được rồi sao, thật tốt quá! Bây giờ ta đi gặp lão gia…!” Diệp Tử khoát tay, “Không cần”. Nàng quay đầu nhìn Trầm nhũ mẫu một lát rồi nói, “Tiểu Tình, ta có chuyện muốn nói. Sau khi khỏi bệnh, ta thật sự không nhớ rõ vài chuyện”. Tiểu Tình nghe xong liền choáng váng đến nửa ngày, “Tiểu thư, tại sao lại thế này? Người không nhớ chúng ta sao?”, nước mắt Tiểu Tình lả chả rơi xuống, Diệp Tử gật đầu. “Ta ngay cả tên mình cũng không nhớ rõ”. Trầm nhũ mẫu lập tức tiến đến bên cạnh nàng, sau đó nâng cổ tay nàng lên rồi chậm rãi bắt mạch, “Trầm nhũ mẫu, tiểu thư thế nào?”. Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình khoa chân múa tay cả nửa ngày, Tiểu Tình nở một nụ cười đầy nước mắt, “Tiểu thư, Trầm nhũ mẫu nói người không sao, chỉ là khí huyết không thông nên không nhớ rõ nhiều chuyện, vậy cũng tốt, những chuyện không vui thì nhớ làm gì?” “Trầm nhũ mẫu, Tiểu Tình, cảm ơn các ngươi. Có các ngươi ở bên cạnh, ta không sợ gì hết!” Cũng đã khá muộn rồi, Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình thu thập một số vật dụng để chuẩn bị dọn nhà. Diệp Tử thở dài, làm sao bây giờ? Nàng gặp phải tai nạn ô tô, chỉ sợ không thể trở về được. Không biết hiện giờ cha mẹ thế nào, còn em trai nữa, bọn họ sẽ rất thương tâm. Diệp Tử cũng rất nhớ nhà, còn có…người đó! Nam nhân gọi là phu quân của nàng trông rất giống người đó, nhưng tại sao hắn lại có bộ dáng thống hận mình như vậy, khi nào có thời gian cũng nên hỏi thăm Tiểu Tình một chút. Diệp Tử bất đắc dĩ tựa lưng vào thành gường, nếu không thể trở về thì chỉ còn cách thừa nhận mình là Diệp Hải Đường, “Như vậy cũng tốt, một cuộc sống hoàn toàn mới! Ta muốn được sống một lần nữa!”, Diệp Tử khẽ nói với chính mình.
Qua nửa tháng, tình hình Phương phủ đã lắng xuống, Lão phu nhân cũng không thường xuyên đến “trấn thủ” Đường Viên. Trầm nhũ mẫu mang một ít quần áo cùng châu báu trang sức ra khỏi Phương phủ, hết thảy đều đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ một cơ hội tốt. Trước sinh nhật Đô Đô, Sở Đình đã liên tiếp vài ngày không hồi phủ, hắn phân phó Thành Thụy đến Đường Viên báo tin, nói rằng có việc phải xa nhà một thời gian, sẽ tranh thủ trở về trước ngày sinh nhật của con trai. Hải Đường tâm tư rung động, cơ hội tới rồi! Hải Đường xin phép Lão phu nhân xuất phủ một ngày, nói là muốn đến am ni cô ngoài thành để cầu an cho Đô Đô. Lão phu nhân vốn không đồng ý, nhưng lại nhớ tới tai họa vừa rồi nên cũng không ngăn trở. Trở lại Đường Viên, Hải Đường vì chuyện của Di tẩu mà có chút khó xử, “Các ngươi nói xem, phải làm sao với Di tẩu bây giờ?”. Nếu mang nàng đi, người trong phủ sẽ cảm thấy kì quái, nhưng nếu không mang nàng theo chỉ sợ nàng gặp chuyện phiền toái. Trầm nhũ mẫu nhìn Tiểu Tình rồi khoa chân múa tay. “Ý của người là muốn ta trực tiếp làm rõ? Để chính nàng lựa chọn? Nhưng chuyện này nếu để lộ ra ngoài thì chúng ta sẽ không bỏ trốn được” Trầm nhũ mẫu thần sắc kiên định, sau đó lại khoa chân múa tay vài cái. “Người tin tưởng nàng? Được, chúng ta cứ thử xem!” Thời điểm Di tẩu bước vào phòng, nhìn thấy thần sắc nghiêm trọng trên mặt ba người liền có chút chột dạ, “Di tẩu, có một chuyện ta muốn nói với người” Hải Đường dừng một chút rồi đi thẳng vào vấn đề, “Lần trước Đô Đô gặp họa không phải là chuyện ngoài ý muốn” Di tẩu há miệng thở dốc, trên mặt có chút hoảng sợ, “Thiếu phu nhân…chuyện này…chuyện này là sao?” “Di tẩu là người hiểu chuyện, ta cũng không muốn nhiều lời, kỳ thật ta cũng không tìm ra ai là người đã hạ thủ với Đô Đô” Di tẩu cau mày suy nghĩ trong chốc lát, “Thiếu phu nhân, ngài yên tâm, về sau nguyên liệu nấu ăn đưa tới Đường Viên ta nhất định sẽ kiểm tra cẩn thận, tuyệt đốiđể người khác có cơ hội giở trò” Hải Đường lắc đầu, “Ta muốn mang Đô Đô ra khỏi phủ” “Cái này…”“Người có nguyện ý đi cùng chúng ta không?”, trên mặt Di tẩu có vài phần lo lắng, “Nếu người nguyện ý, hôm nay người cứ tìm một lý do để bỏ việc, những chuyện khác ta sẽ an bài sau”. Di tẩu suy nghĩ hồi lâu, trong phòng thật sự an tĩnh, không ai mở miệng nói lời nào. “Thiếu phu nhân, cảm tạ người đã tin tưởng ta, ta nguyện ý đi cùng người. Thiếu phu nhân bảo ta phải làm gì bây giờ?” Hai ngày sau, Hải Đường mang theo Đô Đô đến Du Viên từ biệt Lão phu nhân. Sau đó, nàng cùng Tiểu Tình, Trầm nhũ mẫu leo lên xe ngựa chạy thẳng đến am ni cô ngoài thành. ***Sáng sớm, Hải Đường từ trong giấc mơ tỉnh lại, cuối cùng cũng đã có thể an ổn ngủ một giấc, mấy ngày trước ở Phương phủ nàng thật sự không thể chợp mắt được, hiện tại đã xuất phủ, nàng cảm giác giấc ngủ của mình cũng sâu hơn rất nhiều. Hiện tại Phương phủ ắt hẳn đã phát hiện việc mẫu tử nàng bỏ trốn, Phương Sở Đình cũng đã biết nàng không để lại một phong thư mà đã rời đi, Hải Đường từ từ nhắm mắt, nàng có thể tưởng tượng gương mặt phẫn nộ của hắn khi biết tin. Trong lòng nàng có chút không nỡ, nhưng vì con trai, nàng không thể quản nhiều như vậy. Dưới tú lâu, Đô Đô, Tiểu Cam cùng một tiểu cô nương đang chơi trò chiến tranh gối ôm. Ngày hôm qua tiểu tử này đã đến nhà mới, không ngờ hắn một chút cảm giác sợ hãi cũng không có, lại còn cư nhiên chạy nhảy khắp nơi, trên lầu dưới lầu một chỗ cũng không bỏ sót, báo hại Tiểu Cam mệt đến không nhấc thắt lưng lên nổi. “Thiếu phu nhân, người tỉnh rồi sao?”. Tiểu Cam vừa tiếp đòn gối ôm vừa cười nói. Tối hôm qua, thời điểm Tiểu Cam nhìn thấy nàng, nha đầu này vừa khóc vừa cười, bao nhiêu nước mắt nước mũi đều quẹt hết lên áo nàng. Hải Đường không để ý Tiểu Cam mà nhìn sang tiểu cô nương đang đứng phía sau lưng Tiểu Cam, vóc dáng nàng ta khá nhỏ nhắn và mặc trên người một bộ quần áo màu xanh có vẻ không hợp lắm, trên mái tóc óng mượt là cây trâm đơn giản, gương mặt trắng trẻo thuần khiết cùng đôi mắt một mí quả thật rất đáng yêu. “Thiếu phu nhân, đầy là nữ nhi của Trầm thúc. Tri Lan, mau đến đây bái kiến Thiếu phu nhân” Tiểu cô nương có chút sợ hãi, nàng rụt rè quỳ xuống dập đầu dưới chân Hải Đường. “Tiểu Cam, đỡ nàng đứng lên”, Tiểu Cam vừa kéo nàng ta đứng lên vừa trách, “Tri Lan, ngươi làm gì vậy? Hồi sáng ta đã dạy ngươi thế nào? Gặp Thiếu phu nhân của chúng ta thì chỉ cần hành lễ, không cần quỳ dập đầu” Hải Đường đi đến trước mặt Tri Lan, nha đầu này cũng thật thấp người, Hải Đường phải khom lưng mới có thể nhìn thẳng mắt nàng ta mà nói chuyện, “Ngươi tên gì?” Tiểu cô nương nhìn gương mặt tươi cười của Hải Đường, lá gan cũng lớn hơn một chút, “Tri Lan, Tri trong tri thức, Lan trong Hoa Lan” “Tên này không tồi”Tiểu Tình từ ngoài cửa bước vào, “Là tên do tiểu thư đặt” “Ta?”“Khi đó Tri Lan chỉ mới sinh ra, là Trầm thúc thỉnh cầu tiểu thư đặt tên” “Thiếu phu nhân”, Tiểu Cam chà chà chân, “Ngươi đặt tên cho Tri Lan thật dễ nghe a!” Không còn cách nào khác, ta chỉ đơn giản đặt một cái tên thôi mà, “Chính ngươi nhờ ta đặt tên, lại nói tên danh nhân tài trí không cần nên ta cứ đặt một cái tên bình thường, chẳng hay hơn sao?” Tiểu cô nương kéo góc áo Hải Đường, vẻ mặt vô cùng sùng bái, “Hóa ra chính người là vị tiểu thư đã đặt tên cho ta sao? Quả nhiên rất giống lời phụ nói, tiểu thư thật khác biệt so với những tiểu thư khác trong Diệp phủ” Hải Đường nghi hoặc nhìn mắt Tiểu Tình. “Tri Lan ở Diệp phủ hầu hạ Ngũ tiểu thư” “Nhưng nha đầu này vẫn còn nhỏ tuổi mà!” “Ngũ tiểu thư cũng không lớn, chỉ hơn mười tuổi thôi” Hải Đường lắc đầu, ở thời đại này một đứa trẻ hãy còn nhỏ tuổi như vậy đã phải học cách hầu hạ người khác, xã hội cũ vạn ác a! “Nương, chuyện gì?”, Đô Đô chạy đến ôm lấy chân nàng. “Đây là nhà mới của chúng ta”Đô Đô có chút không rõ, trong đầu hắn hiện lên một dấu chấm hỏi thật to, Hải Đường nắm tay con trai, “Đi, chúng ta đi xem nhà mới” Hậu viện có một dãy hành lang trồng hoa Tử Đằng hai bên, sau tú lâu là tiểu viện, trong tiểu viện có một gốc tùng cổ thụ cành lá xum xuê. Tú lâu tuy nhỏ nhưng trang trí rất tinh xảo, gồm có hai tầng, tầng dưới là thư phòng, tầng trên có hai phòng ngủ, Tiểu Tình và Hải Đường ngủ trên lầu. Phía đông bắc tú lâu là hai gian nhà nhỏ, Trầm nhũ mẫu cùng Di tẩu ở một gian, Tiểu Cam cùng Tri Lan ngủ tại gian còn lại. Đi hết hành lang sẽ gặp tiền viện, phía trước là một bức tường tựa như tấm bình phong ngăn cách cổng lớn với chính đường, trong chính đường có phòng dùng cơm, còn có thêm một gian dành cho khách và dãy nhà dành cho hạ nhân. Phòng bếp thiết kế bên trong tiểu viện, bên phải là hoa viên trồng đủ loại đinh hương. Trầm thúc từ sau bức tường bình phong bước ra, hiện tại Trầm thúc đang đảm nhiệm vai trò người gác cổng, “Tiểu thư”, Trầm thúc tiến lên thi lễ. “Trầm thúc, không cần đa lễ”“Tiểu thư, mặc dù ta chỉ là một hạ nhân nho nhỏ không có tư cách hỏi nhiều, nhưng Trầm Trạch là người của Trầm gia, ngày trước đã theo Đại tiểu thư bước vào Diệp gia, có một chuyện ta rất mong tiểu thư chỉ rõ” Trầm thúc này tuy rằng vẫn cúi đầu nhưng thanh âm lại không hề siểm nịnh, không hỗ là người Trầm gia. “Ta mang Đô Đô rời khỏi Phương phủ” Sắc mặt Trầm thúc có chút không vui, “Tiểu thư, có câu xuất giá tòng phu, người ngàn vạn lần không thể hành động theo cảm tính” “Trầm thúc, ngươi yên tâm, ta có lý do của ta, tại Phương gia có người muốn mạng của Đô Đô” Tiểu Cam đứng một bên kêu a một tiếng, “Thiếu phu nhân, người nói…”, Tiểu Cam còn chưa nói hết thì Trầm thúc đứng một bên không khách khí trừng mắt nhìn nàng ta một cái, “Tiểu nha đầu không cần xen vào”, trong thanh âm có chút uy nghiêm, Hải Đường ngạc nhiên. “Tiểu thư, chuyện này cô gia có biết không?” “Ta không nói với hắn vì không có chứng cứ” “Tiểu thư, biện pháp của người không phải Trầm Trạch không đồng ý, bất quá chuyện đã đến nước này ta vẫn hy vọng tiểu thư làm gì cũng phải cẩn thận, không nên bôi nhọ thanh danh của Đại tiểu thư” Hải Đường nhìn trái ngó phải, Trầm nhũ mẫu nha, ngươi quả thật đã thay ta tìm một quản gia hay ho, “Trầm thúc, người cứ yên tâm, ta biết phải làm thế nào, về sau chuyện trong nhà còn phải phiền toái người. Ở nơi này chỉ có nữ nhân, những chuyện cần phải ra mặt thì đành nhờ ngươi chiếu cố rồi. Mấy ngày này chúng ta cũng không tiện xuất môn, làm phiền Trầm thúc ra ngoài chọn mua vài thứ” “Đó là bổn phận của tiểu nhân, xin tiểu thư tạm thời an tâm ở lại” Tạm thời? Lão thiên a, đây là nhà của ta mà!
hai duong nhan the